Thiên hạ đều biết tốt là tốt,
Thì đã có xấu rồi,
Đều biết lành là lành
Thì đã có cái chẳng lành rồi.
Bởi vậy,
Có với Không cùng sanh,
Khó và Dễ cùng thành,
Cao và Thấp cùng chiều,
Giọng và Tiếng cùng họa,
Trước và Sau cùng theo.
Vậy nên Thánh Nhơn dùng "vô vi" mà xử sự,
Dùng "bất ngôn" mà dạy dỗ.
Để cho vạn vật nên mà không cản,
Tạo ra mà không chiếm đoạt,
Làm mà không cậy công,
Thành công mà không ở lại.
Vì bởi không ở lại,
Nên không bị bỏ đi.
Dịch giả: Thu Giang Nguyễn Duy Cần
Thì đã có xấu rồi,
Đều biết lành là lành
Thì đã có cái chẳng lành rồi.
Bởi vậy,
Có với Không cùng sanh,
Khó và Dễ cùng thành,
Cao và Thấp cùng chiều,
Giọng và Tiếng cùng họa,
Trước và Sau cùng theo.
Vậy nên Thánh Nhơn dùng "vô vi" mà xử sự,
Dùng "bất ngôn" mà dạy dỗ.
Để cho vạn vật nên mà không cản,
Tạo ra mà không chiếm đoạt,
Làm mà không cậy công,
Thành công mà không ở lại.
Vì bởi không ở lại,
Nên không bị bỏ đi.
Dịch giả: Thu Giang Nguyễn Duy Cần
Nhận xét
Đăng nhận xét