Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 9, 2018

Kinh Thánh Cầu

Tôi nghe như vầy: Một thời Thế Tôn ở  Sāvatthi , tại  Jetavana , vườn ông  Anāthapiṇḍika  (Cấp Cô Ðộc). Rồi Thế Tôn vào buổi sáng đắp y, cầm y bát đến  Sāvatthi  để khất thực. Có một số đông Tỷ-kheo đến chỗ Tôn giả  Ānanda  ở, sau khi đến, nói với Tôn giả  Ānanda —Hiền giả, đã lâu chúng tôi chưa được tận mặt nghe Thế Tôn thuyết pháp. Lành thay, Hiền giả  Ānanda , nếu chúng tôi được tận mặt nghe Thế Tôn thuyết pháp! —Các Tôn giả hãy đến chỗ Bà-la-môn Rammaka ở, và các Tôn giả sẽ được tận mặt nghe Thế Tôn thuyết pháp. —Thưa vâng, Hiền giả. Các Tỷ-kheo ấy vâng đáp Tôn giả  Ānanda . Rồi Thế Tôn, khất thực ở  Sāvatthi  xong, sau buổi ăn trên con đường đi khất thực trở về, cho gọi Tôn giả  Ānanda —Này  Ānanda , chúng ta hãy đi đến  Pubbārāma  (Ðông viên), ngôi lầu của Migaramatu (Lộc Mẫu Giảng Ðường) để nghỉ trưa. —Thưa vâng, bạch Thế Tôn. Tôn giả  Ānanda  vâng đáp Thế Tôn. Rồi Th...

Sợ dư luận

Quá sợ dư luận bên ngoài, sao ta không sợ dư luận bên trong? Ai biết ta bằng ta? Ai hiểu ta bằng ta? Người quân tử sợ mình hơn sợ người, sợ dư luận của mình hơn sợ dư luận của người. Nếu tự mình có điều đáng khinh, thì thiên hạ dẫu có tôn sùng bấy nhiêu, cũng vẫn tự xem là xấu hổ. Tự mình biết có điều đáng khen, mà thiên hạ có ruồng bỏ, khinh miệt thế nào, cũng vẫn tự xem là quí trọng. ( trích sách Cái Dũng của Thánh Nhân - Tác giả : Thu Giang Nguyễn Duy Cần )

Khiêm hạ

Cụ Phan Thanh Giản có một người bạn thân, quen biết từ khi còn đi học. Bạn cụ học giỏi mà nhà nghèo, không thi cử, chỉ lấy việc ruộng nương làm kế sinh nhai. Cụ Phan như ta biết, theo con đường hoan lộ. Khi đi kinh lý đất Nam Kỳ, có dịp, cụ ghé thăm người bạn cũ. Một viên kinh lược đến đâu, cố nhiên là có quân lính tiền hô hậu ủng. Nhưng lúc tìm thăm bạn, cụ Phan có nhã ý, tránh nhắc nhở trước người bạn áo vải về cái quyền tước cao sang hiện thời của mình. Cụ cho quân lính dừ ng lại cách xa nhà bạn có trên mấy dặm, rồi mặc áo thâm, bịt khăn đóng, lững thững một mình tiến vào căn nhà lá lụp xụp.  Khi cụ đến nhà, ông bạn mắc đi làm ngoài ruộng, không hay cụ đến. Cụ lên võng nằm chờ cho đến tối, ông bạn mới về. Gặp nhau mừng rỡ, bạn ông lật đật dọn cơm, trên mâm chỉ có một dĩa rau luộc và một dĩa mắm kho. Cụ cùng bạn ngồi ăn ngon lành, vui vẻ như khi còn áo vải... Người xưa, cách xử thế thật khôn ngoan vô cùng, mà cũng nhân hậu vô cùng.    ( Trích Thuật xử thế của...

Muốn ăn chay - Hãy học cách thương mình

Bởi vì nếu bạn thương mình, bạn sẽ muốn bản thân bạn được bình yên, hạnh phúc và khỏe mạnh. Nếu có ai đó làm tổn thương hoặc giết hại bạn. Bạn chắc là rất sợ hãi, đau đớn và đau khổ trong tinh thần và cơ thể của bạn. Thế thì những chúng sinh khác cũng giống như bạn. Các sinh vật khác bao gồm động vật và thực vật cũng cảm thấy sợ hãi, đau đớn, đau khổ và rơi nước mắt trong cùng một mức độ với con người, chỉ theo những cách khác mà con người không hiểu, không biết và không thấy. Vì vậy, nếu bạn thương mình. Hãy học cách yêu thương chúng sinh khác. Đối xử tốt với người khác, giống như cách bạn muốn người khác đối xử với bạn. Những người đối xử tệ hại, tổn thương và giết những chúng sinh khác là những người không thương bản thân mình. Những người không biết cách để thương chính mình là những người đau khổ. Với những người đau khổ, chúng ta nên yêu thương họ và nên dạy họ cách yêu thương bản thân họ. Đừng ghét họ. Hãy đối xử tốt với họ, giống như cách bạn muốn người khác đối xử...