Chuyển đến nội dung chính

Cổ nhân dạy: Người ở cảnh giới, tầng thứ cao có 8 tướng quý này

8 “quý tướng” của người có cảnh giới cao
Nhân sinh tại thế, mỗi người một cách sống. Đọc sách và tu thân mới có thể đề cao cảnh giới, tránh khỏi hồ đồ, mê muội, từ đó mà sống một đời có ý nghĩa, cả đời thọ ích vô cùng.
Người có cảnh giới cao biết điều gì nên làm, điều gì không nên làm. Từ con người họ toát lên khí chất của tinh thần cao quý, luôn biết lo nghĩ tới người khác.
1. Đoan trang, phúc hậu
Người quân tử trọng vẻ uy nghiêm và các loại nghi thức, đứng có tướng đứng, ngồi cũng có tướng ngồi. Tục ngữ có câu rằng: Nam rung người thì nghèo, nữ rung người thì bần tiện. Ngồi cũng không ngay thẳng, mình lắc chân rung là tướng bần tiện.
Dáng đi thanh thoát, trầm ổn là tướng quý, đi đường vội vã, chân không chạm đất thì chẳng thể phát đạt.
Còn có một kiểu đi “uốn éo như rắn”, không đi theo một đường thẳng, mà lắc qua lắc lại, hoặc nhảy tưng tưng như chim khổng tước. Cổ nhân cho rằng đây là tướng suy vong, sẽ nghèo khó cả đời.
2. Cung kính lễ phép
Đối với người thì khiêm nhường, hòa ái, không tự ti, cũng không cao ngạo, lời nói cử chỉ cung kính mà lễ độ.
Cổ nhân có câu: “Dẫu làm người thế nào thì cũng không thể ỷ thế mà ức hiếp người khác, dẫu học hành tới trình độ nào cũng không được có tâm bất cẩn”.
Làm người khiêm nhường, giản dị thì người người mến yêu, kẻ ngông cuồng tự đại, thô lỗ, vô lễ thì người người ghét bỏ.
3. Làm việc có thủy có chung
Dẫu là việc lớn hay việc nhỏ cũng đều phải làm có đầu có cuối, có thủy có chung, kiên trì đến cùng.
Có câu rằng viết văn cần có lý lẽ thấu đáo và tính logic. Điều này phản ánh đầu óc thông suốt của một người. Vậy nên khi xử lý công việc họ cũng biết phân nặng nhẹ, gấp hay không. Dẫu họ bận cũng không loạn, gấp cũng không hoảng.
4. Lương thiện, thương xót người khác
Lương thiện là “quý tướng” lớn nhất của con người. Nếu một người tâm không chính thì những việc khác cũng chẳng đáng được nhắc tới.
Thương xót chúng sinh, biết ơn người khác chính là “tâm tồn tế vật” (tâm làm lợi cho vạn vật) mà cổ nhân nói tới. Quan tâm tới người khác, thiện đãi vạn vật thì tấm lòng cũng thật lớn lao. Vậy nên mới gọi là “đại nhân có tấm lòng đại lượng”. Một người chỉ biết nghĩ đến chút lợi ích cỏn con của bản thân sẽ chẳng thể có tương lai tươi sáng.
5. Thành thực thủ tín
Thành thực là cái gốc làm người. Người phải biết trọng lời hứa, nói lời phải giữ lấy lời, làm việc phải đáng tin cậy.
Những kẻ cất lời như mây vờn núi, lúc thì “rồng đuổi heo”, lúc lại “heo đuổi rồng”, làm việc thì chỉ tay năm ngón, vừa là bạn hữu hảo, chớp mắt đã trở mặt không nhận mặt nhau thì chẳng đáng tin. Người yêu nên phúc, người ghét nên họa. Vậy nên cuối cùng người chịu thiệt lại là chính bản thân họ mà thôi.
6. Khoáng đạt tự tại
Lòng người ấm lạnh, thế thái đổi thay, thế sự thường chẳng như ý nguyện. Nhìn thấu và coi nhẹ cõi hồng trần thì tâm khoáng đạt, tâm thái bình hòa thì tự tại, an nhiên.
“Chẳng vì ngôi cao mới sinh ta,
Đài vàng ngôi báu cũng bỏ qua.
Dám hỏi điều chi lòng mong muốn,
Cười ngắm lá thu dưới tuyết hoa”.
7. Nho nhã thoát tục
Nho nhã thoát tục chính là “phong độ của bậc thân sỹ” mà người xưa nhắc tới. Họ tinh thông cầm, kỳ, thi, họa, thơ từ ca phú, biết gạn lọc tinh hoa để nuôi dưỡng tâm hồn. Vẻ đẹp ấy không chỉ toát lên từ bề ngoài mà còn là từ chính tâm hồn họ.
8. Giữ mình ngay cả khi đơn độc
Cổ nhân có câu:“Đạo tự tu chẳng khó hơn tu tâm, mà cái khó của dưỡng tâm lại nằm ở việc giữ mình ngay cả khi đơn độc”.
Người quân tử luôn biết giữ mình ngay cả khi ở một mình. Ở ngoài họ không bắt nạt người khác, ở trong họ cũng không bắt nạt mình. Con người họ trong ngoài đồng nhất, trước sau như một, rất đỗi quang minh lỗi lạc.
Con người có tâm lý quần chúng nên thường dễ bị mê mờ trong quần thể và sa đọa theo trào lưu xã hội. Vậy nên, người quân tử muốn giữ mình phải biết giữ miệng chốn đông người và giữ tâm khi đơn độc.
Có câu rằng: “Nước trong thì người rửa mặt, nước đục người dùng rửa chân”. Con người sinh ra xấu đẹp hay sang hèn đều chẳng thể lựa chọn. Nếu biết bỏ xấu theo tốt, lấy điều thiện lương, nhân nghĩa mà tu sửa bản thân mới có thể biến “tướng xấu” thành “quý tướng”, theo đó mà được hưởng hạnh phúc, vinh hoa suốt đời.
Người ở tầng thứ càng cao càng sống đơn giản.
Theo Minh Ngọc/ Khỏe & đẹp

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

12 nỗi khổ của con người

1. Kiếm miếng cơm, manh áo là khổ. (Để có được miếng ăn thì phải lao tâm khổ tứ lao động vất vả, suy tính đủ thứ, sẵn sàng hại mình, hại người, hại chúng sanh để có cái ăn.) 2. Già là khổ. (Già thì mắt yếu, tai mờ, đi đứng khó khăn, đau nhức khắp cơ thể, bệnh tật...) 3. Bệnh là khổ. (Bệnh thì cảm thọ đau nhức, mất ăn, mất ngủ, tốn hao thuốc men ...) 4. Chết là khổ. (Trước khi chết thì vật vã đau đớn, khổ đau vô cùng, lo lắng không biết đi về đâu, bỏ lại gia đình, người thân, bè bạn ...) 5. Tham là khổ. (Vì tham mà ta mưu tính đủ điều, miễn sao thỏa mãn lòng tham là được, chẳng tiếc thương thân tâm phải chịu khổ vì tham.) 6. Sân hận là khổ. (Khi sân thì bất kể trời đất, sẵn sàng ăn thua đủ, bất kể mạng sống của mình và của người.) 7. Si mê là khổ. (Khi si mê rồi thì bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ vợ, bỏ chồng, bỏ con, bỏ luân thường đạo lý, bỏ cả thân mạng, như người mê, mất cả lí trí.) 8. Ngã mạn là khổ. (Vì vô minh lầm chấp mà nhận lầm thân tâm này là ta, là của ta, là bản ngã của ta.) 9. ...

Tạo nước từ sương mù ở vùng khô hạn

Những tấm lưới đơn giản được thiết kế để thu hoạch nước từ sương mù tại những vùng đất khô cằn đã giúp giải quyết được tình trạng khan hiếm nước cho dân địa phương và góp phần thay đổi môi trường sống, tạo lương thực, thực phẩm, sinh kế, giúp người dân thoát đói nghèo. Nguồn video: BBC news

Khiêm hạ

Cụ Phan Thanh Giản có một người bạn thân, quen biết từ khi còn đi học. Bạn cụ học giỏi mà nhà nghèo, không thi cử, chỉ lấy việc ruộng nương làm kế sinh nhai. Cụ Phan như ta biết, theo con đường hoan lộ. Khi đi kinh lý đất Nam Kỳ, có dịp, cụ ghé thăm người bạn cũ. Một viên kinh lược đến đâu, cố nhiên là có quân lính tiền hô hậu ủng. Nhưng lúc tìm thăm bạn, cụ Phan có nhã ý, tránh nhắc nhở trước người bạn áo vải về cái quyền tước cao sang hiện thời của mình. Cụ cho quân lính dừ ng lại cách xa nhà bạn có trên mấy dặm, rồi mặc áo thâm, bịt khăn đóng, lững thững một mình tiến vào căn nhà lá lụp xụp.  Khi cụ đến nhà, ông bạn mắc đi làm ngoài ruộng, không hay cụ đến. Cụ lên võng nằm chờ cho đến tối, ông bạn mới về. Gặp nhau mừng rỡ, bạn ông lật đật dọn cơm, trên mâm chỉ có một dĩa rau luộc và một dĩa mắm kho. Cụ cùng bạn ngồi ăn ngon lành, vui vẻ như khi còn áo vải... Người xưa, cách xử thế thật khôn ngoan vô cùng, mà cũng nhân hậu vô cùng.    ( Trích Thuật xử thế của...