Chuyển đến nội dung chính

Không làm các điều ác

Không làm các điều ác
Chỉ làm các điều lành
Giữ tâm ý thanh tịnh
Đây lời chư Phật dạy
Nguyên văn:
Chư ác mạc tác
Chúng thiện phụng hành
Tự tịnh kỳ ý
Thị chư Phật giáo
Kinh Pháp Cú 183

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

12 nỗi khổ của con người

1. Kiếm miếng cơm, manh áo là khổ. (Để có được miếng ăn thì phải lao tâm khổ tứ lao động vất vả, suy tính đủ thứ, sẵn sàng hại mình, hại người, hại chúng sanh để có cái ăn.) 2. Già là khổ. (Già thì mắt yếu, tai mờ, đi đứng khó khăn, đau nhức khắp cơ thể, bệnh tật...) 3. Bệnh là khổ. (Bệnh thì cảm thọ đau nhức, mất ăn, mất ngủ, tốn hao thuốc men ...) 4. Chết là khổ. (Trước khi chết thì vật vã đau đớn, khổ đau vô cùng, lo lắng không biết đi về đâu, bỏ lại gia đình, người thân, bè bạn ...) 5. Tham là khổ. (Vì tham mà ta mưu tính đủ điều, miễn sao thỏa mãn lòng tham là được, chẳng tiếc thương thân tâm phải chịu khổ vì tham.) 6. Sân hận là khổ. (Khi sân thì bất kể trời đất, sẵn sàng ăn thua đủ, bất kể mạng sống của mình và của người.) 7. Si mê là khổ. (Khi si mê rồi thì bỏ cha, bỏ mẹ, bỏ vợ, bỏ chồng, bỏ con, bỏ luân thường đạo lý, bỏ cả thân mạng, như người mê, mất cả lí trí.) 8. Ngã mạn là khổ. (Vì vô minh lầm chấp mà nhận lầm thân tâm này là ta, là của ta, là bản ngã của ta.) 9. ...

Tạo nước từ sương mù ở vùng khô hạn

Những tấm lưới đơn giản được thiết kế để thu hoạch nước từ sương mù tại những vùng đất khô cằn đã giúp giải quyết được tình trạng khan hiếm nước cho dân địa phương và góp phần thay đổi môi trường sống, tạo lương thực, thực phẩm, sinh kế, giúp người dân thoát đói nghèo. Nguồn video: BBC news

Khiêm hạ

Cụ Phan Thanh Giản có một người bạn thân, quen biết từ khi còn đi học. Bạn cụ học giỏi mà nhà nghèo, không thi cử, chỉ lấy việc ruộng nương làm kế sinh nhai. Cụ Phan như ta biết, theo con đường hoan lộ. Khi đi kinh lý đất Nam Kỳ, có dịp, cụ ghé thăm người bạn cũ. Một viên kinh lược đến đâu, cố nhiên là có quân lính tiền hô hậu ủng. Nhưng lúc tìm thăm bạn, cụ Phan có nhã ý, tránh nhắc nhở trước người bạn áo vải về cái quyền tước cao sang hiện thời của mình. Cụ cho quân lính dừ ng lại cách xa nhà bạn có trên mấy dặm, rồi mặc áo thâm, bịt khăn đóng, lững thững một mình tiến vào căn nhà lá lụp xụp.  Khi cụ đến nhà, ông bạn mắc đi làm ngoài ruộng, không hay cụ đến. Cụ lên võng nằm chờ cho đến tối, ông bạn mới về. Gặp nhau mừng rỡ, bạn ông lật đật dọn cơm, trên mâm chỉ có một dĩa rau luộc và một dĩa mắm kho. Cụ cùng bạn ngồi ăn ngon lành, vui vẻ như khi còn áo vải... Người xưa, cách xử thế thật khôn ngoan vô cùng, mà cũng nhân hậu vô cùng.    ( Trích Thuật xử thế của...